|
Login
Categories
Forum Stats
5 top active Forums:
5 recent Topics:
3 top active Posters: Total:
Lastest Links
Online
There are 12 unlogged users and 0 registered users online.
You can log-in or register for a user account here. |
Sunday, May 06, 2007 - 04:15 PM
Năm 1967, gia đình tôi chuyển đến Sherborn, Massachusetts, nơi chúng tôi đã sống đến năm 1972, lúc đó Joyce giữ vị trí mục sư của Phái nhất thể. Tôi được bổ nhiệm làm giáo viên thường xuyên, đầu tiên tại Đại học Brown, tiếp đó vào năm 1968 ở Đại học Massachusetts. Con của chúng tôi đã học xong trung học năm 1972, và tôi đã trở thành nghiên cứu sinh tại Trung tâm Nghiên cứu Cao cấp về Khoa học Ứng xử, 1972-1973. Trong suốt thời gian này, nghiên cứu của tôi tập trung vào khoa học kinh tế về sự không chắc chắn, lý thuyết tài chính của doanh nghiệp, và những nguồn lực tự nhiên của nền kinh tế, nhưng tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ về kinh tế học thực nghiệm và sử dụng nó trong giảng dạy. Điều thú vị là tâm trí của tôi vẫn còn quan tâm đến kinh tế thực nghiệm, và tôi đã phát triển một viễn cảnh mới. Charles Plott và tôi đã thảo luận về những thực nghiệm (ví dụ như ý nghĩ tưởng về giảm giá trị) trên những chiếc thuyền đánh cá vược ở Hồ Powell. Tại trung tâm, nhờ sự khuyến khích của nhà nhân loại học Bob Heiser tôi đã viết nghiên cứu về sự mất đi của kỷ Pleistocene, và gửi nó đến AER. Sau một năm chậm trễ tôi nhận được thư từ chối với ba đánh giá về báo cáo. Người biên tập giải thích rằng ông ta đã không bị thuyết phục bởi những báo cáo đó. Do đó tôi đã gửi đến Tạp chí Kinh tế Chính trị (1975) cùng với bức thư và ba bình luận báo cáo; người biên tập gửi nó đến một người bình luận, nó được chấp nhận và xuất bản sáu tuần sau đó. Khi còn ở Trung tâm tôi tiếp tục liên hệ với Charles Plott, người đã muốn tôi cùng liên kết trong vấn đề kinh tế học thực nghiệm. Caltech đã đề nghị với tôi một vị trí Học giả đặc biệt Sherman Fairchild trong một năm, và điều đó tạo điều kiện cho chúng tôi mở một cuộc hội thảo cho sinh viên trong mùa Xuân năm 1974. Charlie và tôi đã cập nhật những đề cương cũ của tôi và những lưu ý của Purdue, và chúng tôi có những cuộc gặp thường xuyên được tổ chức bởi ba khách hàng thanh toán (bao gồm một sinh viên chưa tốt nghiệp, Ross Miller), và nhiều giáo viên, bao gồm Mo Fiorina, John Ferjohn, Roger Noll, Jim Quirk, Lance Davis và Bill Riker và học giả Fairchild trong năm đó từ Rochester. Bill đã thực hiện một số thực nghiệm về lý thuyết trò chơi khoa học chính trị và chúng tôi đã bắt đầu và tiếp tục. Ngay sau khi ở Caltech, những thực nghiệm bao gồm kinh tế chính trị, sẽ trở thành trung tâm trong chương trình giảng dạy và nghiên cứu của họ. Sau đó Bill thông báo rằng ông đã đồng ý viết một nghiên cứu cho một biên tập về các phương pháp thực nghiệm trong khoa học chính trị, nhưng sau một diễn biến làm đảo ngược quyết định của ông, bởi vì hội thảo này đã thay đổi suy nghĩ của ông về những thực nghiệm, và ông muốn suy nghĩ nhiều hơn về kinh nghiệm. Tôi nghĩ rằng câu chuyện đó đã tổng hợp lại nguồn cảm hứng về trí tuệ trong kỳ học đó. Như một chú ý bên lề thú ví, tôi đã phát triển cái gọi là Lý thuyết của những đánh giá bị suy giảm, trong những phần chú giải của tôi tại các cuộc Hội thảo Purdue trong thời gian từ 1963-65. Tôi đã nói về những lưu ý đó trong cuộc hội thảo tại Caltech của chúng tôi năm 1974. Charlie đã chỉ ra cho tôi rằng những ýtưởng đó còn thiếu sót, ông và những người khác cần một điều gì đó để chỉ ra ởmột số điểm mà tôi đưa vào trong những phương pháp tường thuật trong những loạt nghiên cứu ở Caltech. Sau này, tôi đã làm một bài tường thuật về giá trị bị suy giảm cho tờ Tạp chí kinh tế Mỹ (1976) và đó là một bài được đăng sau nhiều những ý tưởng ban đầu. Ngoại trừ một vài ấn phẩm đã đăng dễ dàng để tôi hoàn thành những tài liệu về kinh tế học, tôi đã rất chắc chắn quay lại với kinh tế thực nghiệm, và Charlie, Mo, John và những người khác đã tạo ra kinh tế học thực nghiệm về sự lựa chọn công cộng. Tôi tiếp tục cộng tác với Caltech và USC trong năm 1974-75, chúng tôi đã tường thuật lại những thực nghiệm của chúng tôi cho Miller, Plott và Smith (Tạp chí Kinh tế Hàng quý, 1977), (đó có thể là một nghiên cứu đầu tiên trong kinh tế học với một đồng tác giả là một sinh viên chưa tốt nghiệp), Charlie và tôi đã ghi lại những nghiên cứu của mình dựa trên cơ chế so sánh cho tờ Tạp chí Nghiên cứu Kinh tế (1978), và tôi bắt đầu những thử nghiệm đã dẫn đến một loạt nghiên cứu kiểm nghiệm những đặc tính khuyến khích của nhiều cơ chế hàng hoá công cộng khác nhau (1977-1984). Tôi đã xem xét việc ở lại Caltech; cũng như việc đến Miền tây bắc, nơi mà tôi có mối quan hệ mật thiết với John Hughes và Stan Reiter, nhưng tôi đã lo lắng bởi một ý nghĩ mơ hồ rằng anh không thể quay về nhà nữa. Và tôi tìm kiếm một cơ hội mới; tôi không thể mô tả nó, nhưng tôi nghĩ tôi sẽ biết khi nhìn thấy nó. Năm 1974, tôi phát biểu tại một hội thảo của trường Đại học Arizona. Rene Manes, một sinh viên lúc tôi còn ở Purdue, là trưởng khoa Kinh tế, và họ rất quan tâm đến việc tôi về làm việc ở đó. Tôi quay lại năm 1975 trong một cuộc hội thảo khác, tôi đã ghé thăm cơ quan điều hành, và nhận thấy rằng đây là điều mà tôi đang tìm kiếm. Họ đã thành công trong việc tuyển chọn, nhưng còn rất nhiều điều phải làm để xây dựng đội ngũ giảng viên. Tuy nhiên, điều ấn tượng nhất là sự tận tâm của những người trong hội đồng điều hành cấp cao: John Schafer, chủ tịch; Munsinger, Phó chủ tịch, và Al Weaver, một hiệu trưởng vui tính những cũng nghiêm khắc. Tôi đã quyết định chuỷen đến Tucson. Carol Brecker đã đến cùng tôi. Sau đó chúng tôi đã kết hôn và con trai của chúng tôi, Josua, sinh ra năm 1981. Nghĩ lại thì đó là một quyết định đúng đắn. Tôi đã ở đó 26 năm, trước khi rời đến Đại học George Mason. Đó là một câu chuyện dài và thú vị mà nó đã tiếp tục những công việc cơ bản đã bắt đầu ở Purdue, điều đã hình thành nên sự trích dẫn ban đầu của hội đồng Nobel. Câu chuyện đó cấn được kể ra, nhưng tôi không thể làm như vậy trong khoảng thời gian và không gian hạn hẹp mà tôi có cho bài tường trình này. Trích từ lễ trao giải Nobel 2002. Copyright (c) 2006 by kinhtehoc.com |